Cầu Đường Bộ K14A
Hãy tham gia chia sẻ cùng tập thể Cầu đường bộ K14A nào

Cầu Đường Bộ K14A

CHÀO MỪNG CÁC BẠN ĐẾN VỚI FORUM CỦA CẦU ĐƯỜNG BỘ K14A
 
IndexCalendarGalleryTrợ giúpTìm kiếmĐăng kýĐăng Nhập
Share|

Câu chuyện về hạnh phúc

Xem chủ đề cũ hơn
Xem chủ đề mới hơn
Go down
Tác giảThông điệp
lê thanh
member
member
Tổng số bài gửi: 292
Points: 1579
Join date: 31/05/2011
Age: 28
Đến từ: Thanh Hóa
Bài gửiTiêu đề: Câu chuyện về hạnh phúc Tue Aug 02, 2011 5:19 am


Mỗi ngày sẽ sưu tầm cho các bạn 1 câu chuyện nhé, không có ai vào forum vì không có chủ đề hay! Mình post các câu chuyện hay lên mỗi ngày, mong mọi người vào forum thường xuyên tham gia nhé! Cứ để thế này trông forum buồn quá! Chúc các bạn những khoảnh khắc thư giãn nhẹ nhàng và ý nghĩa cũng những câu chuyện này!

Hãy biết quý và trân trọng những gì mình đang có





Có một anh chàng tên
là Tiếc, mới 15 tuổi, anh ta yêu một cô nàng cùng tuổi. Bố mẹ của
anh chàng này biết, họ tìm cách ngăn cản mối tình đó. Họ cấm anh ta
ra khỏi nhà, họ chửi mắng, thậm chí là đánh đòn anh ta. Chàng Tiếc
căm ghét bố mẹ mình, anh coi họ như kẻ thù và tìm mọi cách đối phó
với họ. Anh ta thấy tình yêu bị cấm đoán thật là một cơn ác mộng, anh
ta ước được dắt tay cô nàng đến một nơi nào đấy ko có bố mẹ mình, để
cả 2 tận hưởng hương vị của tình yêu.


1/

Cho đến một ngày,
cô nàng kia bỏ anh ta ra đi, anh chàng khổ đau vật vã. Lúc này anh
ta bỗng thấy rằng, tình yêu, dù trong điều kiện bị cấm đoán, vẫn còn
hạnh phúc vì mình còn được yêu, còn được sở hữu người mình yêu.

Lại đến một ngày
kia, cha mẹ anh ta qua đời trong một vụ tai nạn. Trời đất như sụp đổ,
anh ta ngơ ngác choáng váng. Lúc này, anh nhận ra rằng, lúc còn bố
mẹ thật hạnh phúc bao nhiêu. Anh ta ước được bố mẹ chửi mắng, đánh
đòn, cấm đoán tình yêu... Lúc này với anh ta, tất cả những cái đó đều
là hạnh phúc.

Hàng xóm và họ
hàng thương tình, cùng nhau đóng góp tiền của giúp đỡ chàng Tiếc. Nhờ
có sự giúp đỡ đó, chàng Tiếc theo học được đến hết cấp 3. Nhưng
trong suốt quãng thời gian ấy, ko lúc nào là chàng ta không nghĩ về
quá khứ. Đối với chàng, quá khứ đó thật hạnh phúc và ngọt ngào. Chàng
ta coi cuộc sống của mình hiện giờ là địa ngục.

2/
Hết cấp 3 Tiếc phải nghỉ học. Để có tiền sinh sống, Tiếc xin làm công nhân cho một công trường xây dựng.
Công việc nặng
nhọc vất vả, ăn mặc bẩn thỉu, bát cơm phủ đầy cát và ngủ trong những
chiếc lán tồi tàn dột nát, khiến Tiếc nghĩ rằng mình thực sự đã bước
vào đường cùng của sự khốn khổ. Chàng ta thấy nhớ da diết quãng thời
gian mình còn học cấp 3, nó trở nên ấm áp và yên bình biết bao nhiêu.
Tiếc sống cuộc đời khốn nạn của một người thợ suốt 3 năm liền.

3/
Một ngày kia,
trong lúc kéo dây tời cho thang máy, Tiếc bị buồng thang rơi ngay sát
người. Chàng ko chết nhưng một cánh tay và một bên chân đã đứt lìa,
bị buồng thang đè cho bẹp dí. Tiếc đã trở thành người tàn phế.

Nhận một khoản
tiền bảo hiểm, Tiếc về quê sinh sống. Chàng chuyển qua nghề bán cá ở
chợ gần nhà. Cái nghề mà chàng luôn cho là "tanh tưởi, bẩn thỉu và chỉ
dành cho đàn bà". Dưới sức ép của họ hàng trước việc thờ cúng về
sau, Tiếc cưới một con vợ thuộc loại ma chê quỷ khóc, lại còn gù lưng,
bướu cổ, bán tôm ở quầy bên cạnh. Trong vòng 3 năm, họ đẻ liền 3 đứa
con.

Tàn tật và đông
con, gánh nặng kinh tế khiến gia đình họ trở nên nghèo khó. Trong 3
năm này, ko đêm nào Tiếc ko mơ thấy mình trở về là một chàng công
nhân khỏe mạnh tự do ở công trường xây dựng, Tiếc tưởng tượng mình
đang đu trên những sợi dây cheo leo để sơn cho những tòa nhà cao
tầng, hay đang bắt những viên gạch do đồng nghiệp ném từ dưới lên,
những đêm chơi tá lả với các bạn cùng "lán", hay những cái liếc mắt
của các cô bạn "đồng nghiệp" tuy ko xinh nhưng khỏe mạnh và yêu đời.
Ôi, cuộc sống lúc ấy mới bay bổng, lãng mạn và sung sướng làm sao.
Tiếc thấy tởm lợm cái con vợ xấu tàn xấu tật và lúc nào cũng có mùi
tôm ươn của mình. Lắm lúc chàng chỉ muốn tát cho nó một cái cho chết
cụ nhà nó đi. Chàng luôn nghĩ rằng nếu có ai khổ hơn mình nữa thì
thật vô lý.

4/
Con vợ kinh tởm của Tiếc rồi cũng tèo vì bệnh tật.
Ba năm tiếp theo,
một mình Tiếc cáng đáng, lăn lộn nuôi 3 đứa con thơ lúc nào cũng gầy
rạc vì thiếu ăn. Cả gia đình làm bạn với cái đói triền miên ko dứt.

Giờ đây, mỗi khi nhìn lên bàn thờ, thấy di ảnh của con vợ giặt dẹo, Tiếc ko thể nào kìm được nước mắt. "Ừ,
con đấy nó tởm lợm và xấu xí thật đấy, nhưng nó chả bao giờ cãi mình
lấy một câu, nó luôn nhường nhịn và nhẫn nhục mỗi khi mình nổi cơn
điên, đá thúng búng nia, giận cá chém thớt..., nó cực kỳ chịu khó,
thức khuya dậy sớm, tảo tần vất vả kiếm tiền lo cho cái gia đình do
mình làm chủ. Đến lúc mắc bệnh nó cũng đéo dám nói với ai, cũng ko đi
khám sợ tốn tiền, mà âm thầm chịu đựng..."

- Tiếc nghĩ. Chàng thấy thương con vợ bẩn của mình quá. Tiếc hối hận
vì lúc nó còn sống chàng đã đối xử với nó quá khốn nạn. Chàng ước
được quay về quãng thời gian 3 năm trước để mình có thể sửa chữa sai
lầm, để mình có thể nói với con vợ bẩn một lời xin lỗi và nói với nó
rằng: "Anh yêu em!". Ko ngày nào mấy đứa con rách của Tiếc ko thấy bố
ngồi trước bàn thờ mẹ chúng nó mà lẩm bẩm một mình. Có đứa còn nghe
bố nó nói rằng, quãng thời gian mà mẹ nó còn sống là quãng đời hạnh
phúc nhất của bố nó.

5/
Khi các con Tiếc
đã đến tuổi đi học, một lần nữa bất hạnh lại ập xuống đầu chàng. Gánh
nặng cuộc đời đã xin của Tiếc đôi mắt. Chàng trở thành người mù,
quanh năm làm bạn với bóng đêm. Lũ trẻ ko đc đến trường, chúng lang
thang đứa thì đánh giầy đứa thì ăn xin, đứa bán báo kiếm tiền nuôi
thân và nuôi người cha bệnh tật. Tiếc nguyền rủa cái cuộc đời chó
nướng của mình. Tiếc nhận thấy rằng, dù trước kia có tàn tật, nhưng
chàng còn đôi mắt, còn ánh sáng, chàng còn có thể nỗ lực, còn có thể
cố gắng, còn biết mình sẽ phải làm gì và biết mình đang làm gì. Giờ
thì hết rồi, trước mặt Tiếc chỉ là một màn đêm tuyệt vọng. Ôi, hạnh
phúc thay cho những lúc còn đôi mắt. Cay đắng, Tiếc ngẩng mặt lên
chửi: "Đ.m thằng trời, mày có thù đéo gì với bố mày mà mày ác thế hả
con!!!".

Người ta đưa Tiếc
vào cái chỗ vót tăm dành cho người mù. Tại đây, Tiếc quen được một
người đàn bà bằng tuổi mình, bị mù từ năm 16 tuổi. Nàng kể cho Tiếc
biết, ngày xưa nàng vốn là một cô gái xinh đẹp, cũng chỉ vì yêu đương
lăng nhăng mà bị người ta ghen tuông, tạt a xít vào mặt, cướp mất dung
nhan và đôi mắt của nàng. Nàng sống cuộc sống của phế nhân từ thuở
đó đến giờ... Tiếc hỏi tên, nàng bảo nàng tên Nuối.

Tiếc ngẩng mặt lên
trời, cười thật to, cười như điên dại. Nàng hỏi vì sao cười. Tiếc
trả lời: "Tôi cười vì hai lẽ. Thứ nhất tôi cười bản thân tôi ngu. Thứ
2 tôi cười vì sung sướng.". Nàng hỏi: "Ngu sao thì tôi ko biết, chứ
anh vừa què quặt vừa mù lòa, có gì sung sướng mà phải cười?"

Tiếp trả lời: "
ạ, nếu chia cuộc đời tôi ra làm 5 giai đoạn, thì trong cả 5 giai
đoạn ấy không có giai đoạn nào là tôi không hạnh phúc cả. Có điều,
tôi chỉ nhận ra hạnh phúc khi hạnh phúc ấy đã rời bỏ tôi. Khi tôi
sống ở giai đoạn 2, tôi cho rằng mình đang bất hạnh và tôi nghĩ giai
đoạn 1 mới là hạnh phúc. Khi đến giai đoạn 3 tôi lại nghĩ tôi đang
đau khổ còn giai đoạn 2 thật hạnh phúc. Tương tự với giai đoạn 4 và
giờ là 5. Tôi luôn hạnh phúc nhưng chưa bao giờ tôi cảm thấy hạnh
phúc, chỉ bởi vì tôi không chịu quý những gì tôi đang có. Tôi luôn
nghĩ về quá khứ mà ko chịu nâng niu hiện tại, để đến khi hiện tại trở
thành quá khứ thì tôi lại điên cuồng vì tiếc nuối.

Đến
giờ, nhờ có cô mà tôi nhận ra một điều, đó là hạnh phúc hay bất hạnh
ko phụ thuộc vào hoàn cảnh, số phận mà phụ thuộc vào cách ta định
nghĩa nó. Nhờ có cô mà tôi nhận ra rằng mình đã có một cuộc đời thật
hạnh phúc và may mắn. Hiện giờ, tôi cũng đang rất may mắn, ít nhất là
so với cô. Tôi có một mái nhà với 3 đứa trẻ và lòng hiếu thảo của
chúng. Ai biết được tương lai xảy ra điều gì, nhưng tôi cứ tận hưởng
hạnh phúc của hôm nay đã. Quá khứ đã qua rồi, tương lại chưa tới, chỉ
có hiện tại mà thôi!!!"

Trong tâm trạng hưng phấn, Tiếc nói nốt một câu với nàng trước khi bắt tay vào công việc: "Tôi
có một điều muốn cho cô biết. Hẳn cô còn nhớ mối tình đầu của mình?
Nhớ anh chàng Tiếc của ngày nào chứ? Vâng, thưa cô, tôi chính là Tiếc
đây cô ạ, là anh chàng mà ngày xưa cô đã bỏ rơi để theo người khác.
Ngày đó cô làm tôi đau khổ quá, nhưng giờ đây, cũng chính cô giúp tôi
thấy lại được ý nghĩa của cuộc đời, thấy rằng tôi là người hạnh phúc
nhất!!!"











Về Đầu Trang Go down
Pham.Toan199
member
member
Tổng số bài gửi: 126
Points: 1368
Join date: 30/05/2011
Age: 26
Đến từ: Nam Định
Bài gửiTiêu đề: Re: Câu chuyện về hạnh phúc Tue Aug 02, 2011 3:20 pm


Một hôm, một sinh viên trẻ có dịp đi dạo với giáo sư của mình. Vị giáo sư này vẫn thường được các sinh viên gọi thân mật bằng tên "người bạn của sinh viên" vì sự thân thiện và tốt bụng của ông đối với học sinh.
Trên đường đi, hai người bắt gặp một đôi giày cũ nằm giữa đường. Họ cho rằng đó là đôi giày của một nông dân nghèo làm việc ở một cánh đồng gần bên, có lẽ ông ta đang chuẩn bị kết thúc ngày làm việc của mình.
Anh sinh viên quay sang nói với vị giáo sư: "Chúng ta hãy thử trêu chọc người nông dân xem sao. Em sẽ giấu giày của ông ta rồi thầy và em cùng trốn vào sau những bụi cây kia để xem thái độ ông ta ra sao khi không tìm thấy đôi giày."
Vị giáo sư ngăn lại: "Này, anh bạn trẻ, chúng ta đừng bao giờ đem những người nghèo ra để trêu chọc mua vui cho bản thân. Nhưng em là một sinh viên khá giả, em có thể tìm cho mình một niềm vui lớn hơn nhiều nhờ vào người nông dân này đấy. Em hãv đặt một đồng tiền vào mỗi chiếc giày của ông ta và chờ xem phản ứng ông ta ra sao."

Người sinh viên làm như lời vị giáo sư chỉ dẫn, sau đó cả hai cùng trốn vào sau bụi cây gần đó.

Chẳng mấy chốc người nông dân đã xong việc và băng qua cánh đồng đến nơi đặt giày và áo khoác của mình. Người nông dân vừa mặc áo khoác vừa xỏ chân vào một chiếc giày thì cảm thấy có vật gì cứng cứng bên trong, ông ta cúi xuống xem đó là vật gì và tìm thấy một đồng tiền. Sự kinh ngạc bàng hoàng hiện rõ trên gương mặt ông. Ông ta chăm chú nhìn đồng tiền, lật hai mặt đồng tiền qua lại và ngắm nhìn thật kỹ. Rồi ông nhìn khắp xung quanh nhưng chẳng thấy ai. Lúc bấy giờ ông bỏ đồng tiền vào túi, và tiếp tục xỏ chân vào chiếc giày còn lại. Sự ngạc nhiên của ông dường như được nhân lên gấp bội, khi ông tìm thấy đồng tiền thứ hai bên trong chiếc giày. Với cảm xúc tràn ngập trong lòng, người nông dân quì xuống, ngước mặt lên trời và đọc to lời cảm tạ chân thành của mình. Ông bày tỏ sự cảm tạ đối với bàn tay vô hình nhưng hào phóng đã đem lại một mòn quà đúng lúc cứu giúp gia đình ông khỏi cảnh túng quẫn người vợ bệnh tật không ai chăm sóc và đàn con đang thiếu ăn.

Anh sinh viên lặng người đi vì xúc động, nước mắt giàn giụa. Vị giáo sư lên tiếng: "Bây giờ em có cảm thấy vui hơn lúc trước nếu như em đem ông ta ra làm trò đùa không?" Người thanh niên trả lời: "Giáo sư đã dạy cho em một bài học mà em sẽ không bao giờ quên. Đến bây giờ em mới hiểu được ý nghĩa thật sự của câu nói mà trước đây em không hiểu: "Cho đi là hạnh phúc hơn nhận về".
( sưu tầm)
Hix hix có anh sinh viên nào mà chấp nhận bỏ tiền chơi lô đề, cờ bạc thì...cứ mang đến bỏ vô túi mình thử coi xem có chảy nước mắt như anh chàng trên không nhỉ ư241











Về Đầu Trang Go down
Pham.Toan199
member
member
Tổng số bài gửi: 126
Points: 1368
Join date: 30/05/2011
Age: 26
Đến từ: Nam Định
Bài gửiTiêu đề: Re: Câu chuyện về hạnh phúc Tue Nov 01, 2011 11:56 pm


Một bầy ếch đi dạo trong rừng và có hai con bị rơi xuống một cái hố sâu. Tất cả các con ếch còn lại trong bầy đều bu quanh miệng hố để kéo chúng lên. Nhưng khi thấy cái hố quá sâu, cả bầy liền nói với hai con ếch rằng chúng chỉ còn nước chết mà thôi.

Hai con ếch bỏ ngoài tai những lời bình luận đó và cố hết sức nhảy lên khỏi hố. Những con ếch kia lại nói với chúng đừng nên phí sức, rằng chúng chỉ còn nước chết.

Sau cùng, một con ếch phía dưới nghe theo những gì cả bầy đã nói, nó bỏ cuộc và ngã lăn ra chết trong sự tuyệt vọng.

Con ếch còn lại tiếp tục cố gắng nhảy. Một lần nữa cả bầy xúm lại và thét lên khuyên nó hãy thôi. Nó càng nhảy mạnh hơn nữa. Cuối cùng nó nhảy được lên bờ. Cả bầy vây quanh và hỏi nó: "Anh không nghe tụi tôi nói gì hay sao?". Thì ra con ếch này bị lãng tai. Nó tưởng cả bầy ếch đã động viên nó suốt khoảng thời gian vừa qua.

Có một sức mạnh sống và chết nơi miệng lưỡi chúng ta. Một lời động viên khích lệ cho một người đang bế tắc có thể vực người ấy dậy và giúp anh ta vượt qua khó khăn. Nhưng cũng lời nói có thể giết chết một người trong cơn tuyệt vọng. Do đó, hãy cẩn thận với những gì chúng ta nói ra. Bất kỳ người nào cũng có thể nói những lời hủy diệt để cướp đi tinh thần của những người đang ở trong hoàn cảnh khốn khó. Quý báu thay là những ai dành thì giờ để động viên và khích lệ người khác











Về Đầu Trang Go down

Câu chuyện về hạnh phúc

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang
Trang 1 trong tổng số 1 trang

* Viết tiếng Việt có dấu, là tôn trọng người đọc.* Chia sẻ bài sưu tầm có ghi rõ nguồn, là tôn trọng người viết.* Thực hiện những điều trên, là tôn trọng chính mình.
Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Cầu Đường Bộ K14A ::  :: -